Sunday, July 27, 2008

Nơi mây giăng đỉnh núi

Đứng trên đỉnh Bạch Mã nhìn về phía biển Đông, thấy xa xa bãi cát vàng trải dài theo bờ sóng vỗ. Trời đất bao la quá! Muốn vút bay như cánh chim trời để mặc những lo âu, toan tính hòa vào không gian rồi tan biến thành mây gió hư vô...

Cách thành phố Huế khoảng 40 km về phía Nam, Bạch Mã như một chốn hoang sơ như chưa từng có ai đặt chân đến. Quanh năm mây giăng đỉnh núi để chốn ấy người ta chẳng thể phân biệt ranh giới rõ ràng giữa thiên đàng và mặt đất.

Rời cái nóng nực và ngột ngạt của chốn thị thành giữa mùa hè khắc nghiệt, tôi đến với Bạch Mã để tìm kiếm chút thoáng đạt và mát mẻ từ mẹ Thiên nhiên hào phóng.

Từ chân núi Bạch Mã, xe thận trọng men theo con đường nhỏ duy nhất đưa chúng tôi lên cao dần. Con đường ngoằn ngoèo uốn mình theo vách núi giữa những cây cổ thụ cao ngất ngưởng. Lâu lâu tôi bắt gặp một con suối nhỏ đang thư thả len mình qua mấy tảng đá lớn rồi trườn xuống phía thung lũng xanh ngút ngàn.

(Xin vui lòng xem tiếp ở đây.)

No comments: