Sáng nào cũng vậy, trừ thứ bảy và chủ nhật, tôi lại qua chiếc cầu sắt hẹp Bạch Hổ - Dã Viên để đến nơi làm việc. Qua lại lâu dần, tôi chứng kiến không biết bao nhiêu chuyện nực cười của thiên hạ và đôi khi của cả chính mình nữa.
Sở dĩ chiếc cầu có tên ghép như vậy là vì nó có hai đoạn: một đoạn từ bờ Bắc sông Hương bắt qua cồn Dã Viên còn đoạn kia ngắn hơn thì lại làm gạch nối giữa cồn Dã Viên và bờ Nam sông Hương.
Xưa kia cầu vẫn làm bằng sắt nhưng mặt cầu lát gỗ. Mấy thanh gỗ mục nát hết nên người qua cầu lúc nào cũng có cảm giác như chân mình sắp lọt tõm xuống cầu qua cái lỗ hổng rộng ngoác. Chiếc cầu hồi ấy được ngăn ba phần, ở giữa dành cho xe lửa còn hai bên dành chỉ cho khách bộ hành và xe đạp (thời bấy giờ chưa có nhiều xe máy) vì hình như tôi nhớ không lầm thì phần dành cho người đi bộ hay xe đạp mỗi bên rộng chưa tới một mét.
(Xin vui lòng xem tiếp ở đây.)
Sunday, July 27, 2008
Nơi mây giăng đỉnh núi
Đứng trên đỉnh Bạch Mã nhìn về phía biển Đông, thấy xa xa bãi cát vàng trải dài theo bờ sóng vỗ. Trời đất bao la quá! Muốn vút bay như cánh chim trời để mặc những lo âu, toan tính hòa vào không gian rồi tan biến thành mây gió hư vô...
Cách thành phố Huế khoảng 40 km về phía Nam, Bạch Mã như một chốn hoang sơ như chưa từng có ai đặt chân đến. Quanh năm mây giăng đỉnh núi để chốn ấy người ta chẳng thể phân biệt ranh giới rõ ràng giữa thiên đàng và mặt đất.
Rời cái nóng nực và ngột ngạt của chốn thị thành giữa mùa hè khắc nghiệt, tôi đến với Bạch Mã để tìm kiếm chút thoáng đạt và mát mẻ từ mẹ Thiên nhiên hào phóng.
Từ chân núi Bạch Mã, xe thận trọng men theo con đường nhỏ duy nhất đưa chúng tôi lên cao dần. Con đường ngoằn ngoèo uốn mình theo vách núi giữa những cây cổ thụ cao ngất ngưởng. Lâu lâu tôi bắt gặp một con suối nhỏ đang thư thả len mình qua mấy tảng đá lớn rồi trườn xuống phía thung lũng xanh ngút ngàn.
(Xin vui lòng xem tiếp ở đây.)
Subscribe to:
Posts (Atom)

